Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full)

Ads

- Không tệ, cũng không tệ, vẫn còn chịu đựng được.   

             Lý phán quan nhìn động tác của Giang Khương tuy hơi loạn, hơi cứng ngắc nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ được, chưa xuất hiện biểu hiện điên cuồng thật sự thì nụ cười trên mặt càng đậm. Lúc đầu lão còn sợ Giang Khương biến thái này ngay cả thuốc điên cuồng cũng có thể chống đỡ được, nhưng giờ thuốc điên cuồng đã có tác dụng với Giang Khương thì lão đã chẳng còn gì phải lo lắng nữa.   

             Lão cười tủm tỉm đưa tay ra vặn cái nút, lần này, lão đã vặn nút liều lượng thuốc đến mức cao nhất.   

             Sau khi vặn xong, Lý phán quan lại một lần nữa nhàn nhã dựa vào lưng ghế, trên mặt mang nụ cười vặn vẹo, miễn cưỡng đè nén cảm giác hưng phấn trong lòng, chờ thời khắc cuối cùng đến.   

             Thuốc điên cuồng liệu lượng cao nhất, lão tin Giang Khương sẽ không chống đỡ được quá năm phút. Lão sắp đợi được thời khắc thằng nhãi này hoàn toàn suy sụp.   

             - Hộc hộc hộc!   

             Không biết từ khi nào động tác của Giang Khương dần dừng lại, hai tay chống lên đầu gối, ngực phập phồng, thậm chí ngay cả mũi cũng bắt đầu phập phồng. Trong ngực dường như ẩn giấu một con trâu đang phát ra tiếng thở hồng hộc.   

             Đôi mắt cũng dần bắt đầu có những tơ máu, hai mắt cũng bắt đầu ửng đỏ.   

             Hình xăm màu đỏ nhạt trên vai trái lúc này cũng điên cuồng nhấp nháy, trong đầu lóe lên tin tức cảnh báo:   

             - Cảnh báo, cảnh báo... vật chất hữu cơ loại điên cuồng trong cơ thể vượt quá mức, tinh thần của cơ thể sắp mất khống chế!   

             Giang Khương cảm nhận được âm thanh cảnh báo này vang lên trong đầu thì đôi mắt càng đỏ hơn, tiếng thở cũng càng lúc càng thô. Giờ hắn cảm thấy cảm xúc của mình càng lúc càng nôn nóng, một cảm giác bực bội khổng lồ khiến hắn bắt đầu có cảm giác muốn được đập phá.   

             Thậm chí, hắn dần cảm thấy không gian đen tối nhỏ hẹp trước mắt khiến hắn ngay cả hít thở cũng khó khăn. Hắn muốn phá tan cái cảm giác áp chế này.   

             Rất nhanh, hai đồng tử của Giang Khương nhanh chóng co rút, trước mắt bóng đen dần dần rút lui, cả không gian bắt đầu rõ ràng hơn. Năng lực nhìn trong bóng đêm trước nay Giang Khương không hề sử dụng đến lúc này cuối cùng cũng mất khống chế, bắt đầu phát huy tác dụng để giúp cơ thể chống lại tình trạng mất khống chế này.   

             Mặc dù bóng đêm mất đi, nhưng không gian nhỏ hẹp đột nhiên trở nên rõ ràng này vẫn khiến trong lòng Giang Khương nôn nóng, áp lực lớn cũng không thể giảm đi quá nhiều. Cái cảm giác muốn phá vỡ tất cả càng lúc càng nghiêm trọng.   

             - Tinh thần của cơ thể sắp mất khống chế, cưỡng chế cơ thể tiến vào trạng thái trống rỗng.   

             Ngay lúc Giang Khương cảm thấy mình sắp không khống chế được, sắp bộc phát thì hình xăm màu đỏ nhạt chỗ vai trái đột nhiên điên cuồng lóe lên, sau đó một tin tức hiện ra. Giang Khương cảm thấy trước mắt đột nhiên trắng xóa, các màu sắc nhanh chóng biến mất tăm.   

             Cảm giác điên cuồng trong lòng lúc này cũng trở nên tỉnh táo trong nháy mắt, dường như tất cả những thứ ban nãy chỉ là ảo giác.   

             Giang Khương khẽ thở hắt ra, chậm rãi đứng thẳng lưng lại, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn camera giám sát trên đâu, sau đó cứ đứng như vậy không nhúc nhích.   

             Mặc dù cái liếc mắt của Giang Khương qua camera giám sát không quá rõ ràng nhưng trong lòng Lý phán quan bất giản căng thẳng. Trong bóng đêm, tuy lão không nhìn được rõ ánh mắt của Giang Khương nhưng lão có thể cảm nhận được cái bóng người vốn đã bên bờ vực suy sụp kia đột nhiên trở nên lạnh lùng, thậm chí còn ngẩng đầu nhìn về phía mình, trên cơ thể hắn toát ra sự lạnh lẽo vô hình, khiến lão vừa sửng sốt vừa lạnh run trong lòng.   

             - Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra?  

             Lý phán quan nhìn mọi thứ đột nhiên thay đổi thì lập tức ngoảnh đầu nhìn đèn đỏ bên cạnh màn hình.   

             Lúc này đèn đỏ vẫn đang lấp lóe, nút điều chỉnh cũng đang ở mức cao nhất chứng tỏ thuốc điên cuồng vẫn đang liên tục rót vào, nhưng, nhưng sao thằng nhãi kia lại không có chút phản ứng, thậm chí còn có vẻ lạnh lùng như vậy?   

             Lúc này cuối cùng Lý phán quan cũng kinh hãi, thỉnh thoảng lại gõ xuống bàn vài cái, rồi kiểm tra lượng thuốc điên cuồng còn lại, cũng xác định hệ thống giám sát của mình không xảy ra vấn đề gì.   

             Có điều, sau khi lão vội vàng gõ gì đó trên bàn phím thì cuối cùng đã xác nhận, tất cả không vấn đề gì cả, vấn đề là ở người trong kia.   

             Giang Khương lẳng lặng đứng trong Phòng sám hối, quay đầu nhẹ nhàng nhìn xung quanh, trong đầu chỉ là một mảng lạnh lẽo và vắng lặng, nhưng suy nghĩ lại vận hành tương đối nhanh.   

             Hắn hiểu rất rõ, mình còn phải ở trong này mấy tiếng đồng hồ nữa. Sau khi mình miễn cưỡng tiến vào trạng thái trống rỗng, trạng thái này cũng không thể duy trì lâu quá, cùng lắm có thể duy trì trạng thái trống rỗng gần một tiếng đã là kết quả cực tốt rồi.   

             Giờ mình có thể duy trì cảm xúc trấn tĩnh này hoàn toàn là vì trạng thái trống rỗng đã miễn cưỡng cắt đứt những phản ứng cảm xúc và tinh thần không tốt.   

             Nhưng một khi trạng thái trống rỗng này biến mất, những phản ứng cảm xúc và tinh thần không tốt kia sẽ lại lập tức ùa đến.   

             Trong đầu Giang Khương nhanh chóng phán đoán tình hình trước mắt, cuối cùng phát hiện ra mình hoàn toàn không có cách gì với thứ này.   

             Nếu muốn phá giải cục diện này, thứ nhất là phải rời khỏi Phòng sám hối. Thứ hai là có thể dùng loại thuốc khác chống lại thuốc điên cuồng này.   

             Nhưng giờ vẫn còn mấy tiếng đồng hồ nữa mới đến mười ngày, căn bản không thể nào lập tức rời khỏi Phòng sám hối. Cho dù Giang Khương hoàn toàn không thèm coi chiếc cửa sắt trước mặt là gì, nhưng hắn hiểu rõ, một khi mình cưỡng chế lao ra khỏi Phòng sám hối trước mười ngày thì mình sẽ có tội danh gì.   

             Đến lúc đó, cho dù mình có lý do gì đều sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.   

             Muốn chống lại loại thuốc điên cuồng này, Giang Khương cũng không có loại thuốc thích hợp. Giờ trên người hắn chỉ đem theo vài củ sâm núi duy nhất, căn bản hoàn toàn không có tác dụng với thứ này, thậm chí nếu bồi bổ quá nhiều dương khí thì cũng sẽ phản tác dụng.   

             Cho nên, Giang Khương chỉ có thể lạnh lung đứng đó, hy vọng mình có thể duy trì trạng thái trống rỗng lâu hơn một chút, sau đó hy vọng sau khi mình thoát khỏi trạng thái trống rỗng có thể kiên trì được đến thời khắc cuối cùng, hoặc trong một tiếng ngắn ngủi này mình có thể sản sinh ra sức đề kháng với loại thuốc điên cuồng này.   

             Đương nhiên, theo tính toán của hắn, khả năng này chỉ chiếm tỷ lệ 20%.   

             - Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?   

             Lý phán quan nhìn chằm chằm màn hình giám sát, thật sự không thể hiểu nỗi, rõ ràng Giang Khương đã có phản ứng với loại thuốc điên cuồng này, nhưng đến thời khắc mấu chốt thì lại không có gì nữa. Chuyện trái với lẽ thường này khiến lão thật sự choáng váng.

Top Truyện hay nhất

Cực Phẩm Chiến Long Mãnh Long Thiên Y Vô Thượng Kiếm Đế
Thần Y Trọng Sinh Kiếm Vực Vô Địch Ngạo thế tiên giới
Tổng Tài Tại Thượng Tổng Tài Daddy Siêu Quyền Lực Sau Ly Hôn, Thần Y Tái Thế
Thánh Thể Bất Phàm Bắt đầu từ một cái giếng biến dị Vô Thượng Kiếm Đế
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ Bát Gia Tái Thế Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác
Xuyên không: thư sinh hàn môn và kiều thê Tử Thần đào hoa Long đô binh vương
Xuyên không làm huyện lệnh hoàng gia Thiên Mệnh Kiếm Đạo Kiếm khách mù
Hoắc tổng truy thê Cuồng Long Xuất Thế Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Huyện lệnh đế sư Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp Chàng rể trường sinh
Binh Vương Thần Bí Tuyệt Phẩm Thiên Y Bắt Đầu Từ Trên Đường Cứu Người
Tuyệt Thế Dược Thần Rể ngoan xuống núi tu thành chính quả Tiên y ngờ nghệch
Tuyệt Thế Thần Y Thiên Nhãn Quỷ Y Tuyệt Thế Long Thần
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu Phàm Võ tôn đỉnh cấp Thần Y Xuất Ngục
Sát Thần Chí Tôn Truyền Thuyết Đế Tôn Khai quang mật sử
Cao thủ Y võ Chiến thần Tu La Thần Chủ Ở Rể
Chiến Thần Thánh Y Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn Đệ nhất kiếm thần
Đỉnh Phong Võ Thuật Bố cháu là chiến thần Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Cửu Thiên Kiếm Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp Chàng rể quyền thế
Y võ song toàn (full) Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc (full) Chàng rể cực phẩm - full
Phá quân mệnh Xuyên không tới vương triều Đại Khang Hậu duệ kiếm thần
Đế Hoàng Mạnh Nhất Báo Thù Của Rể Phế Vật Thần y trở lại
Người Tình Của Quý Tổng Thiên đạo hữu khuyết Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
XXX Thái Tử Bụi Đời (full) Sư phụ tôi là thần tiên
Đỉnh Phong Thiên Hạ Thánh Địa Vô Cực Thần Y Thánh Thủ
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm Người chồng vô dụng của nữ thần Tổ Thần Chí Tôn
Võ đạo thần ma Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Vợ trước đừng kêu ngạo Nhân Sinh Hung Hãn Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi
Sáu người chị gái cực phẩm của tôi Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế Binh Vương và Bảy Chị Gái Cực Phẩm
Thời Tổng, Xin Cho Tôi Một Đứa Con Võ Giả Báo Thù Huyền Thoại Trở Về (full)
Em Không Muốn Làm Người Thay Thế Chị Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi Thần Vương Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ
Bà Xã, Nên Ngoan Ngoãn Yêu Anh - Full Đan Đại Chí Tôn Binh Vương Thần Cấp
Vợ Yêu Cực Phẩm, Sủng Em Cả Đời Tuyệt Thế Cường Long Thần Cấp Kẻ Phản Diện
YYY Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Cuồng long trở về Ẩn cư ba năm, ra ngục thành vô địch Vô Tận Đan Điền
Thần đế trọng sinh Thần y xuất chúng Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Hôn nhân bất đắc dĩ Đỉnh cấp rể quý Tuyệt Kiếm Phá Thiên
Bạo Quân Vô Địch
Hộ Quốc Chiến Thần
Loạn Thế Địch Sát
Xuyên không: Thiếu gia vô dụng lột xác
Ăn Mày Tu Tiên

Tham gia Facebook Group để đọc sớm nhất

Advertisement