Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)

Ads

Nếu là mấy ngày trước, thì Kiếm Ám Tâm còn hừ mũi khinh thường, không coi thôn Dược Vương ra gì.  

             Nhưng sau khi giao thủ với bọn họ, Kiếm Ám Tâm nhận ra mình đã nhầm.  

             Thực lực của thôn Dược Vương mạnh hơn tưởng tượng của anh ta nhiều.  

             Thực ra vừa rồi anh ta đề nghị Lâm Chính điều động người của Đông Hoàng Giáo để đối phó thôn Dược Vương cũng không phải là cách chắc chắn.  

             Không nói đến việc Đông Hoàng Giáo vừa mới thống nhất, trong giáo chưa ổn định, mà cho dù trong giáo ổn định, giáo chúng bằng lòng theo Lâm Chính tiến đánh thôn Dược Vương, thì cũng không thể đánh bọn họ được.  

             Thực lực vẫn có sự chênh lệch.  

             Sở dĩ anh ta nói như vậy là muốn nói với Lâm Chính rằng có thể đến chèn ép thôn Dược Vương, bắt bọn họ nhượng bộ.  

             Nếu Lâm Chính dẫn giáo chúng của Đông Hoàng Giáo tấn công thôn Dược Vương, cho dù thôn Dược Vương có thể chặn được thì chắc chắn vẫn sẽ bị tổn thất, hai bên đều thiệt hại.  

             Đây là điều mà thôn Dược Vương không hề muốn.  

             Đại hội sắp tới, sao thôn Dược Vương lại không muốn bảo tồn lực lượng chứ?  

             Huống hồ bao năm nay, thôn Dược Vương cũng đắc tội với không ít người, nếu tổn thất do đánh nhau với Đông Hoàng Giáo, lại bị kẻ địch tập kích thì chống lại kiểu gì?  

             Nhưng nếu đánh nhau, thì Đông Hoàng Giáo cũng sẽ tử thương nghiêm trọng.  

             Cả thôn Dược Vương và Đông Hoàng Giáo đều không muốn như vậy.  

             "Anh về đi".  

             Lâm Chính bình thản nói.  

             "Giáo chủ... Anh một thân một mình đến thôn Dược Vương, thực sự là quá nguy hiểm, hãy để tôi giúp anh đi", Kiếm Ám Tâm vội nói.  

             "Không cần, anh về đi, bảo bọn họ trị thương cẩn thận, tăng cường phòng bị, ngày mai tôi sẽ đến thôn Dược Vương".  

             Nói xong, Lâm Chính liền xoay người rời đi.  

             Kiếm Ám Tâm lặng lẽ nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Chính, hít sâu một hơi, rồi ẩn mình vào bóng tối.  

             Trong đình viện yên tĩnh.  

             Một cô gái đang ngồi trước bàn đá ở giữa sân, ngẩn người ra nhìn cốc trà trên bàn.  

             Đúng lúc này, cổng đình viện bị đẩy ra, mấy bóng dáng bước vào, dẫn đầu là một người phụ nữ mặt trát bự phấn, đằng sau là một đám người ăn mặc như thị vệ và nha hoàn.  

             Người phụ nữ phục sức cao quý, quần áo xa hoa, vẻ mặt kiêu ngạo, do được chăm sóc tốt, nên làn da trắng muốt nõn nà, tuy đã có chút tuổi tác nhưng vẫn còn nét quyến rũ xinh đẹp.  

             Cô gái cũng chính là Nhan Khả Nhi thấy người kia tới, khuôn mặt lập tức trắng bệch, đứng phắt dậy, cúi đầu run giọng nói: "Mẹ..."  

             Bốp!  

             Tiếng tát má vang lên lanh lảnh.  

             Cơ thể Nhan Khả Nhi run rẩy, lùi lại hai bước, suýt nữa thì ngã lăn ra đất.  

             Trên khuôn mặt trắng nõn của cô ấy hằn rõ một dấu tay.  

             Nhan Khả Nhi sửng sốt, ngước mắt lên nhìn người phụ nữ.  

             Mụ ta tỏ vẻ chán ghét, lại tát thêm cái nữa.  

             Bốp!  

             Nhan Khả Nhi có chút đờ đẫn, nước mắt đong đầy trong hốc mắt.  

             "Con ranh này, mày còn dám chạy à? Nếu không vì mày, thôn Dược Vương bọn tao sẽ gặp nhiều phiền phức như vậy sao? Nếu không vì mày, thôn Dược Vương sẽ có nhiều người chết như vậy sao? Tất cả là tại mày!", người phụ nữ tức giận chửi bới.  

             "Con xin lỗi... mẹ...", Nhan Khả Nhi vô cùng ấm ức, cúi gằm mặt nói.  

             Nước mắt cô ấy rơi xuống tí tách.  

             "Mày còn mặt mũi mà khóc sao? Lăn lại đây!".  

             Người phụ nữ túm lấy tóc Nhan Khả Nhi kéo ra ngoài.  

             "A, đau... mau bỏ ra... đau, mẹ bỏ tay ra..."  

             Nhan Khả Nhi kêu lên, nỗi đau đớn dữ dội khiến cô ấy không thể chịu nổi, lập tức giãy giụa, hất cánh tay mụ ta ra.  

             Người phụ nữ dừng bước, quay lại nhìn, khuôn mặt lạnh lẽo như phủ một lớp sương.  

             "Mày dám phản kháng?".  

             "Mẹ... mẹ muốn đưa con đi đâu?", Nhan Khả Nhi vừa sợ hãi vừa ấm ức hỏi.  

             "Hừ, mày hỏi nhiều như vậy làm gì? Tuy tao chỉ là mẹ kế của mày, nhưng vẫn là mẹ mày! Tao bảo mày đi về phía Đông thì mày cấm được đi về phía Tây! Lại đây, nếu mày còn dám nhiều lời, tao sẽ cắt lưỡi mày mang đi ngâm rượu".  

             Người phụ nữ chửi bới, rồi lại túm tóc Nhan Khả Nhi đi về phía trước.  

             Nhan Khả Nhi đau muốn ngất, vội vàng véo tay mụ ta.  

             "Khốn kiếp!".  

             Người phụ nữ nổi giận, giật tay ra rồi vừa đấm vừa đá Nhan Khả Nhi.  

             Nhan Khả Nhi không dám phản kháng.  

             Cô ấy cũng không biết nếu phản kháng sẽ có kết cục là gì, chỉ có thể co rúm người lại, run lẩy bẩy.  

             Một lát sau, trên người Nhan Khả Nhi xanh tím từng mảng, chi chít vết thương.  

             "Bà chủ, nếu để ông chủ nhìn thấy trên người cô chủ có nhiều vết thương như vậy, thì e là sẽ khó ăn nói", người bên cạnh không nhịn được nữa, dè dặt nói.  

             Người phụ nữ kia nghe thấy thế mới nhẹ tay hơn chút.  

             "Hừ, nếu không vì nể tình mày sắp làm tế phẩm, mày nghĩ hôm nay tao sẽ tha cho mày sao? Đứng ngay dậy cho tao! Có nghe thấy không hả?", người phụ nữ quát.  

             Nhan Khả Nhi lặng lẽ lau nước mắt, khó nhọc đứng dậy.  

             Người phụ nữ hết lôi lại đẩy, cuối cùng cũng đưa được Nhan Khả Nhi đến nơi.  

             Phần mộ sau núi thôn Dược Vương.  

             "Nghe đây, đây đều là những người thôn Dược Vương bị mày hại chết, mày hãy đến từng tấm bia mới dựng, dập đầu 100 cái. Nhớ là mỗi tấm bia dập đầu 100 cái, thiếu một cái là chết với tao, nghe rõ chưa?", người phụ nữ nghiêm giọng nói.  

             Hơi thở Nhan Khả Nhi run rẩy, ngây ra nhìn phía trước.  

             Số bia mộ mới xây phải tới hơn trăm cái.  

             Chắc không phải cô ấy phải dập đầu hơn chục nghìn cái đấy chứ?  

             Chẳng phải sẽ dập đầu đến chết sao?  

             "Hai người các cậu ở lại giám sát nó, mỗi cái dập đầu của nó phải nghe thật rõ. Nếu để tôi phát hiện nó bỏ bê mà các cậu không báo với tôi, thì các cậu cũng phải dập đầu cùng nó”.  

             Người phụ nữ quát rồi xoay người rời đi.  

            
 

Top Truyện hay nhất

Cực Phẩm Chiến Long Mãnh Long Thiên Y Vô Thượng Kiếm Đế
Thần Y Trọng Sinh Kiếm Vực Vô Địch Ngạo thế tiên giới
Tổng Tài Tại Thượng Tổng Tài Daddy Siêu Quyền Lực Sau Ly Hôn, Thần Y Tái Thế
Thánh Thể Bất Phàm Bắt đầu từ một cái giếng biến dị Vô Thượng Kiếm Đế
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ Bát Gia Tái Thế Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác
Xuyên không: thư sinh hàn môn và kiều thê Tử Thần đào hoa Long đô binh vương
Xuyên không làm huyện lệnh hoàng gia Thiên Mệnh Kiếm Đạo Kiếm khách mù
Hoắc tổng truy thê Cuồng Long Xuất Thế Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Huyện lệnh đế sư Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp Chàng rể trường sinh
Binh Vương Thần Bí Tuyệt Phẩm Thiên Y Bắt Đầu Từ Trên Đường Cứu Người
Tuyệt Thế Dược Thần Rể ngoan xuống núi tu thành chính quả Tiên y ngờ nghệch
Tuyệt Thế Thần Y Thiên Nhãn Quỷ Y Tuyệt Thế Long Thần
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu Phàm Võ tôn đỉnh cấp Thần Y Xuất Ngục
Sát Thần Chí Tôn Truyền Thuyết Đế Tôn Khai quang mật sử
Cao thủ Y võ Chiến thần Tu La Thần Chủ Ở Rể
Chiến Thần Thánh Y Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn Đệ nhất kiếm thần
Đỉnh Phong Võ Thuật Bố cháu là chiến thần Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Cửu Thiên Kiếm Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp Chàng rể quyền thế
Y võ song toàn (full) Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc (full) Chàng rể cực phẩm - full
Phá quân mệnh Xuyên không tới vương triều Đại Khang Hậu duệ kiếm thần
Đế Hoàng Mạnh Nhất Báo Thù Của Rể Phế Vật Thần y trở lại
Người Tình Của Quý Tổng Thiên đạo hữu khuyết Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
XXX Thái Tử Bụi Đời (full) Sư phụ tôi là thần tiên
Đỉnh Phong Thiên Hạ Thánh Địa Vô Cực Thần Y Thánh Thủ
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm Người chồng vô dụng của nữ thần Tổ Thần Chí Tôn
Võ đạo thần ma Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Vợ trước đừng kêu ngạo Nhân Sinh Hung Hãn Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi
Sáu người chị gái cực phẩm của tôi Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế Binh Vương và Bảy Chị Gái Cực Phẩm
Thời Tổng, Xin Cho Tôi Một Đứa Con Võ Giả Báo Thù Huyền Thoại Trở Về (full)
Em Không Muốn Làm Người Thay Thế Chị Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi Thần Vương Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ
Bà Xã, Nên Ngoan Ngoãn Yêu Anh - Full Đan Đại Chí Tôn Binh Vương Thần Cấp
Vợ Yêu Cực Phẩm, Sủng Em Cả Đời Tuyệt Thế Cường Long Thần Cấp Kẻ Phản Diện
YYY Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Cuồng long trở về Ẩn cư ba năm, ra ngục thành vô địch Vô Tận Đan Điền
Thần đế trọng sinh Thần y xuất chúng Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Hôn nhân bất đắc dĩ Đỉnh cấp rể quý Tuyệt Kiếm Phá Thiên
Bạo Quân Vô Địch
Hộ Quốc Chiến Thần
Loạn Thế Địch Sát
Xuyên không: Thiếu gia vô dụng lột xác
Ăn Mày Tu Tiên

Tham gia Facebook Group để đọc sớm nhất

Advertisement